Bỏ qua để đến nội dung

Tokyo East Lowlands: Giải mã vùng trũng Shitamachi & mỏ vàng dòng tiền 7%

Thôi nào, bớt bớt mấy cái văn mẫu hoa mỹ đi mấy ông ơi. Nghe nào là “hố đen đơn cực”, “tua-bin siêu cấp” nhức hết cả đầu. Giờ chúng ta bóc trần 6 quận khu Shitamachi phía Đông Tokyo gồm Adachi, Katsushika, Edogawa, Sumida, Koto, Taito bằng ngôn ngữ của người trần mắt thịt. Chỉ bàn 2 chuyện cốt lõi: Khu này rốt cuộc có đáng sống không, và xuống tiền có sinh lời hay không?

Đầu tiên, đập tan cái định kiến ngớ ngẩn nhất đi cái đã. Cứ nhắc tới Adachi là khối ông bĩu môi chê đây là “thủ phạm tội phạm”, trị an đứng sổ đen. Văn này nghe từ chục năm trước thì may ra còn có người tin, chứ bây giờ thì quê một cục rồi. Tỷ lệ tội phạm ở Adachi những năm qua cắm đầu đi xuống rõ rệt. Khu vực ga Kitasenju mấy năm liền lọt top đầu “Khu phố muốn sinh sống nhất Tokyo”, đây là kết quả thực tế do người dân dùng chân để bình chọn.

Chưa hết, Katsushika với Edogawa lại càng không phải bàn. Khu Shibamata đậm đặc tình người kiểu Shitamachi (phố cổ), còn Nishi-Kasai ở Edogawa là nơi tụ tập của cộng đồng kỹ sư IT người Ấn Độ có mật độ cao nhất Nhật Bản. Toàn dân trí thức lương cao, đóng tiền thuê nhà đều đặn chứ có phải “lao động thời vụ” nham nhở như mấy ông tưởng tượng đâu. Đám này tinh ranh hơn ai hết, chọn chỗ chui ra chui vào là tụi nó tính toán bằng số liệu đàng hoàng đấy.

Lại nói chuyện phòng chống thiên tai. Lắm ông cứ lôi cái điệp khúc “độ cao âm 0 mét” ra hù dọa, cứ mưa to là khu Đông Tokyo biến thành thành phố Venice phiên bản lỗi. Nghe thì rén đấy, nhưng nhìn vào số liệu thực tế xem: Cái “Hệ thống xả lũ ngoại vi thủ đô” do Tokyo cất công xây dựng nổi tiếng toàn cầu thế nào, cộng thêm hệ thống siêu đê kè dọc sông Arakawa sinh ra là để “đo ni đóng giày” cho vùng trũng phía Đông này.

Thế những năm gần đây, khu nào cứ mưa lớn là ngập lụt thành cái đầm lầy? Hóa ra lại là mấy khu phố cũ có hệ thống cống ngầm ở phía Tây Tokyo, nước thoát không kịp nên ngập sml (sấp mặt lờ). Ngược lại, khu Đông nhờ có đại siêu hạ tầng “gánh còng lưng” nên đứng vững như kiềng ba chân. Đương nhiên, nếu ông cứ đâm đầu đi mua mấy căn nhà trệt tầng 1 sát đất không có độ chênh cao độ thì thánh cứu cũng chẳng nổi, chuyện này lát nữa sẽ bàn kỹ.

Giao thông bên này á? Phải gọi là hack game. Ga Kitasenju đúng nghĩa là một cứ điểm “siêu hạm” với 5 tuyến tàu giao thoa: JR Joban, Chiyoda, Hibiya, Tobu Skytree và Tsukuba Express, lượng khách lúc nào cũng nằm top 6 Tokyo. Sáng sớm ông xách mông lên tàu từ Kitasenju, 15 phút sau đã có mặt tại trung tâm tài chính Otemachi, sướng hơn vạn lần cái cảnh chen chúc đến hộc máu trên tuyến Den-en-toshi ở Setagaya.

Khu Katsushika có Shinkoiwa, tuyến Sobu Rapid chạy thẳng một mạch 15 phút đến ga Tokyo. Edogawa có Nishi-Kasai, tuyến Tozai Line tuy nổi tiếng là tuyến đông nghẹt người nhất Nhật Bản vào giờ cao điểm, nhưng đông thì đông thật, bù lại nó đâm thẳng tới Nihonbashi và Otemachi – đích thị là “hàng cứng” phục vụ dân cày cuốc. Dân tình từ Chiba hay Ibaraki đổ về Tokyo làm việc đều phải qua cái yết hầu vật lý này ở phía Đông. Khả năng thống trị việc đi lại kiểu này, mấy cái tuyến tàu rùa rà rùa rạch ở phía Tây tuổi tôm mà so kè.

Cuối cùng là bài toán tính tiền, đây mới là thứ quan trọng nhất. Ông mua căn hộ ở Minato hay Setagaya xem, đơn giá cao ngất ngưởng mà tỷ suất sinh lợi từ cho thuê (rental yield) chạm được 2.5% là thắp hương khấn Phật rồi. Cộng thêm thuế tài sản cố định, phí quản lý, quỹ tích lũy sửa chữa nữa thì dòng tiền ròng bỏ túi mỗi tháng gần như bằng số không tròn trĩnh, khéo lại còn phải bù lỗ ngược lại. Trong đầu tư, người ta gọi thế này là gì? Là “tài sản ròng âm”, làm culi chính hiệu đi cày cuốc dâng tiền cho ngân hàng với ban quản lý tòa nhà.

Nhưng nếu ông mua nhà ở phía Đông, đơn giá chỉ bằng 1/4 khu lõi đô thị mà tỷ suất cho thuê kéo thẳng lên từ 6.5% đến 8%. Hiểu thế này nhé: Căn nhà 20 млн yên (20 triệu yên), tiền thuê thu về năm sương sương 1.4 đến 1.6 triệu yên. Trừ hết các thể loại chi phí linh tinh, tiền ròng đút túi bèo lắm cũng phải hơn 1 triệu yên. Đã thế nhà ở khu Đông không bao giờ lo ế ẩm, vừa tung lên sàn mấy ngày là có khách hốt ngay, tính thanh khoản cực cao. Đây mới đích thị là loại tài sản đẻ ra tiền nhét vào túi áo.

Bóc tách chi tiết từng quận cho anh em dễ hình。

Khu Adachi với các điểm nóng Kitasenju, Ayase, Nishiarai chính là mấy gương mặt vàng trong làng “bị định giá thấp”. Xung quanh Kitasenju giờ mọc lên mấy trường đại học như Đại học Nghệ thuật Tokyo, kéo theo hàng vạn sinh viên trẻ trung đổ về, trẻ hóa cơ cấu dân số ở đây một cách triệt để. Ông mua một căn nhà gỗ cũ hoặc căn hộ nhỏ ở đây, tận dụng tối đa khấu hao gia tốc để xóa sạch lợi nhuận trên sổ sách, mức thuế áp vào gần như về mo mà tỷ suất cho thuê vẫn gí chặt ở mức trên 7%. Dòng tiền thực chiến nó phải thế này chứ không phải ba cái loại bánh vẽ trên mạng.

Katsushika và Edogawa thì được ví von là “băng chuyền vận chuyển dân cày”. Shinkoiwa, Kanamachi, Kameari nhờ bám vào tuyến Sobu và Joban nên thời gian di chuyển cực ngắn, tỷ lệ phòng trống thấp kỷ lục. Nhắc đến Kameari là nhớ ngay bối cảnh bộ truyện “Kochikame” (Cảnh sát kỳ tài), cái sự tình người và độ ổn định ở vùng này là hàng thật giá thật.

Khu Edogawa với Nishi-Kasai và Kasai có tuyến Tozai đâm thẳng qua Nihonbashi, lại là ổ tụ tập của hội kỹ sư IT Ấn Độ, khả năng chi trả tiền thuê cực kỳ ổn định và điểm tín dụng thì uy tín miễn bàn. Chưa kể trợ cấp nuôi con ở hai quận này nổi tiếng hào phóng trong nội đô Tokyo, lượng gia đình trẻ và trẻ sơ sinh đông nghịt, cung luôn không đủ cầu.

Còn Sumida, Koto, Taito lại là một cuộc chơi hoàn toàn khác. Quận Taito gồm Ueno, Asakusa, Akihabara, diện tích nhỏ nhất Tokyo nhưng lượng khách du lịch thì max ping, làm Airbnb ở đây cạnh tranh khốc liệt như chiến trường Shura.

Quận Sumida có Kinshicho là trung tâm thương mại tầm vóc “phó đô tâm” duy nhất ở phía Đông, hai tuyến Sobu và Hanzomon đâm thẳng đến Shibuya và Otemachi, giá thuê đơn vị tính bằng “đồ cứng”.

Khu Koto lại còn ảo diệu hơn nữa: Phía Nam là khu tháp cao tầng bờ vịnh Toyosu quy tụ tầng lớp trung lưu chảnh chọe, còn phía Bắc quanh Kameido hay Monzen-nakamichi vẫn giữ nguyên hương vị Shitamachi cổ kính từ thời đại Edo. Một quận mà ôm trọn hai thái cực sinh thái, khả năng chống chọi chu kỳ kinh tế phải gọi là đỉnh chóp.

Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, mua nhà khu Đông không có nghĩa là nhắm mắt nhắm mũi quăng tiền là trúng đậm. Có 3 lằn ranh đỏ buộc phải khắc cốt ghi tâm:

Thứ nhất, né ngay mấy căn trệt tầng 1 sát mặt đất ở những vùng chưa hoàn thành dự án siêu đê kè. Dù có hệ thống thoát nước siêu khủng hậu thuẫn, nhưng ở Adachi, Katsushika hay Edogawa, tốt nhất cứ tăm từ tầng 2 trở lên mà mua, hoặc chọn khu phố có trục đường chính được trang bị trạm bơm nước mưa đầy đủ. Mấy vụ ngập đường bất thình lình tàn phá sàn nhà tầng 1 là chuyện thật như đùa, đừng dại đem tiền ra thử vận may.

Rx thứ hai, soi kỹ bẫy “không được phép xây dựng lại” (rebuilding NG) ở các khu Shitamachi cổ. Khu Mukojima hay Kyojima của Sumida, hay mấy con hẻm cũ ở Taito, ẩn chứa vô số căn nhà gỗ kiểu Nagaya (nhà trệt dài) từ thời Đại Chính và đầu thời Chiêu Hòa. Loại nhà này điểm cộng duy nhất là siêu rẻ, nhưng phải lôi bản đồ pháp lý ra check ngay: chiều rộng ngõ tiếp giáp phải đủ 4 mét, chiều dài mặt tiền giáp đường phải đủ 2 mét. Không thỏa mãn mấy điều kiện này thì ngân hàng lắc đầu từ chối giải ngân, sau cũng đéo cơi nới xây mới được, lúc đấy ôm cục nợ thối thây nằm đắp chiếu luôn.

Thứ ba, cắn chặt răng bám lấy các trục giao thông huyết mạch. Ưu tiên hàng đầu cho các trạm trung chuyển như Kitasenju, Shinkoiwa, Kinshicho, Nishi-Kasai, Kanamachi – cứ kiếm nhà trong bán kính đi bộ 8 phút trở lại mà quất. Mấy chỗ rìa rìa phải lụy xe bus trung chuyển thì rẻ đến mấy cũng xin phép lạy hồn đừng dây vào. Thanh khoản của khu Đông toàn bộ dựa vào đường ray tàu điện gánh hết, càng gần ga bao nhiêu, hàng lên sàn bay màu nhanh bấy nhiêu. Kỷ lục 72 tiếng hốt sạch không phải chuyện bịa đâu nhé.

Thế nên mới nói, mấy ông cứ đeo kính màu đi mua nhà ở mấy khu cao nguyên phía Tây với tỷ suất sinh lợi ảo tung chảo 2.5%, đích thị nên ngồi mở bảng Excel ra tính lại tiền đi. Khu Đông Tokyo đây này: Hạ tầng vật lý có siêu dự án bảo kê, giao thông có “hàng khủng” 5 tuyến giao thoa, sổ sách thu về dòng tiền ròng 7% ngon nghẻ. Lũ người đó vừa chê khu Đông “mất mặt”, vừa tháng nào cũng è cổ bù lỗ nuôi cái căn nhà “có thể diện” của tụi nó. Rốt cuộc ai mới là kẻ ngáo ngơ, nhìn vào là đủ hiểu!

Bản dịch được thực hiện bởi AI. Nếu có bất kỳ thắc mắc hoặc điểm nào chưa rõ ràng, vui lòng đối chiếu với bản gốc tiếng Trung hoặc tiếng Anh.